ADS 468x60

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng.

Luôn nhớ rằng tất cả chỉ là bắt đầu...

Hiển thị các bài đăng có nhãn quảng cáo gây sốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quảng cáo gây sốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

Chúc mừng Barca và chúc mừng Kangaroo

Tối qua là một đêm đặc biệt với làng túc cầu giáo nước ta, một trận đấu mãn nhãn giữa Barca và MU. Nhưng không phải vì thế mà không có lí do để than phiền.
“Kangaroo – máy lọc nước hàng đầu Việt Nam” kèm theo một tiếng “CỘPPP” inh tai trên một nền xanh lè, có lẽ cái đầu tiên người xem liên tưởng tới là màn hình “chết chóc” ở Windown. Vâng đúng, đoạn quảng cáo chỉ đơn giản đến bất ngờ như vậy thôi, và điệp khúc đó được phát đi phát lại giữa giờ nghỉ giải lao và cuối trân cầu kinh điển - chung kết cup C1 giữa Barca và Manchester United.
Hình ảnh Kangaroo sẽ ra sao?!

Xem clips quảng cáo tại đây.
Với đoạn quảng cáo không thể đơn giản hơn, không được đầu tư kĩ lưỡng, như có bạn nói thì nó là quảng cáo dở nhất Việt Nam, hay diễn tả theo một khái niệm khá quen thuộc với giới trẻ hiện nay : “một thảm họa – một thảm họa của làng quảng cáo Việt Nam”, lại được phát vào “giờ vàng” hơn cả giờ vàng (quảng cáo trước bản tin thời sự 19h có giá 50 triêu/30s )  thì Kangaroo sẽ phải chi trả bao nhiêu, nhưng mình có thể đảm bảo đó là con số không hề nhỏ, là một sự chênh lệch rất lớn với số tiền nhỏ bỏ ra làm quảng cáo.
Không hiểu đó có phải dụng ý của nhà sản xuất hay không, nhưng có thể khẳng định nó đã bước đầu thành công, có lẽ là ngoài cả sự mong đợi của nhà sản xuất?!. Căng-gu-ru đã đi vào lòng người xem – hay chính xác hơn là “đóng” vào lòng người xem một ần tượng khó phai. Người ta đã thống kê được 54 lần câu quảng cáo kia được lặp đi lặp lại vào đêm qua làm cho rất nhiều nếu khán giả bức xúc. Với sự giúp sức của thời đại internet, hiện tượng căng-gu-ru nhanh chóng lan truyền. Youtube – đã có gần 13.000 lượt xem chỉ sau chưa đầy 1 ngày được tung lên. Facebook - một hội "những người phát cuồng vì máy lọc nước Kangaroo" đã được thành lập, chỉ sau 5 tiếng, hội đã nhận được gần 2.000 lượt like và hàng trăm comment bình luận.
barca, bình nước nóng, Champions League, Heniken, kangaroo, mu, quảng cáo gây sốc, Việt Nam,quangcao360.net
 Nguồn ảnh ione.net

Kết thúc một buổi tối sôi động, chúng ta hãy chúc mừng cho Barca, bóng đá đẹp đã lên ngôi, Barca đã làm rung động hàng triệu trái tim người hâm mộ trên toàn thế giới… Và chúc mừng cho “Căng-gu-ru – Máy lọc nước hàng đầu Việt Nam”, một thảm họa nữa lại lên ngôi, làm “kinh động” hàng nghìn khán giả Việt…
Chưa thể nói doanh thu mà Căng–gu-ru sẽ tăng lên hay giảm đi, nhưng hiện tại đó là một thành công không thể chối cãi, hàng nghìn người dân Việt Nam mà có thể còn hơn thế nữa đã biết đến Căng-gu-ru, đã, đang và sẽ còn bàn luận về Căng-gu-ru. Heneiken hãng bia nổi tiếng Phần Lan – nhà tài trợ chính của giải đấu danh giá nhất châu Âu có lẽ cũng phải gen tị với “cơn sốt“ mang tên Căng-gu-ru tại Việt Nam này.
 Doanh thu của Căng-gu-ru sẽ thay đổi ra sao, quảng cáo gây sốc luôn mang trong mình 2 mặt trái ngược, có thể là một thành công lớn, nhưng cũng có thể là một thất bại không nhỏ…Điều gì đang chờ đợi Kangaroo, chúng ta cùng chờ xem!!! 
< InvisibleHand >
Chú ý: Khi copy bài viết này nhớ ghi rõ nguồn quangcao360.net và để liên kết tới bài viết gốc.thân!
Đọc thêm »

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Marketing thái quá – bài học cho Apple và Boeing

>>Học gì từ chiến lược marketing của Apple?

Makerting, giống như muối trong mỗi món ăn. Nhưng đôi khi nếu “quá tay” trong việc nêm, nếm thì thứ gia vị ấy lại làm các món ăn trở nên khó ăn, khiến thực kháchphản ứng lại với những gì đã có trên “bàn tiệc”.
Món gia vị này đã làm hỏng “bữa tiệc” của Boeing và Apple như thế nào? Hãy xem GS.John Quelch phân tích vấn đề này và phản ứng của bạn đọc về “vấn đề Marketing” này ra sao.
Từ những khúc mắc của Boeing và Apple
Tháng trước, cổ phiếu của hãng Boeing đã mất ổn định do thông tin về việc hoãn chuyến bay thử nghiệm cũng như hoãn kế hoạch xuất xưởng chiếc máy bay Dreamliner đầu tiên.
Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Marketting như thế nào để đem lại hiệu quả cao nhất
Ảnh: www1.istockphoto.com

Cổ phiếu của Apple sau một thời gian dài tăng mạnh, cũng đã giảm 6% khi hãng này tuyên bố giảm giá 200 USD cho mỗi chiếc iPhone chỉ tám tuần sau khi tung ra sản phẩm này.
Các Tổng Giám đốc Điều hành (CEOs) vốn thường tuỳ tiện trong hoạt động marketing sản phẩm, đã phát hiện ra một sự thật nguy hiểm: “Việc xây dựng thương hiệu sản phẩm và marketing một cách thái quá có thể làm tăng giá trị cổ phiếu do kỳ vọng của khách hàng và nhà đầu tư được nâng cao”.
Nhưng cái giá phải trả cho việc không thực hiện những lời hứa về marketing cũng nhanh chóng trở nên nghiêm trọng như việc không đạt được các mục tiêu doanh thu hàng quý.
Hãng Boeing đã nhận được hơn 700 đơn đặt hàng từ 50 hãng hàng không ngay từ khi mô hình chiếc máy bay 787 được trình làng vào ngày 8 tháng 7 năm 2007.
Các nhà marketing của Boeing đã thực hiện rất xuất sắc việc định vị cho chiếc Dreamliner. Điều đó giống như một bước tiến lớn trong ngành hàng không, nhưng tất cả đều không chặn đứng được những thông tin mới nhất về đối thủ cạnh tranh chính của họ – đó là chiếc Airbus 380.
Tất cả chỉ do một sơ suất rất nhỏ tưởng chừng không đáng kể: Chiếc Boeing 787 này đã xuất xưởng trễ hơn so với kế hoạch sản xuất vì các nhà cung cấp những bộ phận cấu thành chậm giao hàng.
Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Ảnh: ixpats.com

Liệu Boeing có nên hoãn bữa tiệc ra mắt chiếc máy bay đã được quảng cáo rầm rộ này hay không?
Câu trả lời hiển nhiên là “không”. Bởi vì những chiếc máy bay mới thường xuyên xuất xưởng chậm trễ (chiếc Airbus 380 đã xuất xưởng chậm hai năm so với kế hoạch sản xuất),và các khách hàng cũng biết rõ về điều đó khi họ đặt hàng.
Boeing có thể đơn giản hóa vấn đề bằng cách vận hành những chiếc 747 [6] và 777 [7] lâu hơn một chút. Hơn nữa, không có hãng sản xuất máy bay nào lại mong muốn có được sự đảm bảo an toàn bằng cách trì hoãn cả một dự án.
Chắc chắn việc hoãn ra mắt chiếc Boeing 787 sẽ không mang lại cho chiếc Airbus 380 bất kỳ một lợi thế cạnh tranh nào (chiếc Airbus cũng đã được quảng cáo rầm rộ không kém và cũng trễ kế hoạch sản xuất).
Vậy còn Apple, vì sao cổ phiếu sụt giảm mạnh đến vậy?
Nhưng trường hợp của Apple lại không đơn giản như vậy, điều đó lý giải vì sao cổ phiếu của họ lại sụt giảm mạnh hơn.
Chiếc điện thoại iPhone được quảng cáo rầm rộ trong lễ ra mắt sản phẩm ngày 29 tháng 7. Kết quả: Trong một thời gian dài đã bị cháy hàng tại Apple và các cửa hàng bán lẻ AT&T. Vì thế, mặc dù giá bán lẻ dự tính là hơn 500 USD, nhưng những chiếc iPhone này đã nhanh chóng được rao bán trên eBay [8] với giá cao hơn giá thực 100 USD.
Ở đây, có hai vấn đề đáng quan tâm:
Thứ nhất, có những đánh giá trái ngược về vấn đề này. Với mức giá bán lẻ và mức độ quảng cáo cường điệu như vậy, không những sự chỉ trích ngày càng gay gắt hơn mà còn có rất nhiều những mối quan tâm đang lan rộng đối với hoạt động trì hoãn và những email hồi âm chậm trễ (AT&T có trách nhiệm là nhà cung cấp mạng lưới độc quyền) về những thiếu sót trong phiên bản này. Tất cả những điều đó bắt đầu gây nản lòng cho sự nhiệt tình trên thị trường.
Những quảng cáo thái quá đã làm tăng nhu cầu từ các khách hàng trung thành của Apple – những người yêu thích mọi sản phẩm của Apple.
Nhưng các khách hàng trung thành này lại chính là những người bắt lỗi khi Apple tuyên bố giảm giá 200 USD cho mỗi chiếc iPhone chỉ tám tuần sau khi sản phẩm được tung ra thị trường.
Chính đề xuất bán hàng này đã khiến doanh thu của iPhone giảm đáng kể, thấp hơn mức mà hãng kỳ vọng khi tung ra sản phẩm và có thể họ cũng sẽ không đạt được những mục tiêu đã đề ra trong mùa nghỉ lễ. Giá cổ phiếu của hãng cũng đã phải chịu hậu quả trực tiếp ngay sau đó.
Tất nhiên, điều quan trọng hơn là giá trị thương hiệu Apple có thể sẽ bị đe doạ bởi chính những khách hàng chủ chốt của hãng.
Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Chiến lược nào là thích hợp? (Ảnh: simulcorp.com)
Sau những lời phàn nàn đầy rẫy trên blog về việc Apple đã lợi dụng những khách hàng trung thành của mình, Steve Jobs [9]đã phải công khai xin lỗi (sau khi ông viện lý do ngắn gọn là đổ cho lỗi của “công nghệ” – điều này đã làm sự tình như đổ thêm dầu vào lửa) và tự nguyện bớt một nửa giá cho khách hàng đã mua những chiếc iPhone đầu tiên.
Bài học rút ra từ câu chuyện này: Đừng mạo hiểm đưa ra những quảng cáo thái quá, trừ khi bạn chắc chắn về khối lượng cung cũng như nhu cầu về sản phẩm. Những quảng cáo quá đà có thể sẽ ảnh hưởng tới giá cổ phiếu của công ty và niềm tin của các nhà đầu tư khi những kỳ vọng đó không được đáp ứng.

Các ý kiến phản hồi và trái ngược của bạn đọc HBO:
1. Mặc dù hoàn toàn tán thành với việc cần thiết phải thực hiện bài học cảnh báo về marketing, nhưng tôi nghĩ có lẽ sẽ hữu ích hơn khi nêu lên được sự phân biệt giữa các thị trường mới, các thị trường ổn định hay các thị trường lâu năm..
Trong trường hợp của hãng Apple, việc định giá cao hơn các đối thủ cạnh tranh không phải là một hiện tượng mới lạ. Ngay sau những ngày ra mắt chiếc Mac đầu tiên, Apple đã tin tưởng vào việc định giá cao với hi vọng rằng một sản phẩm công nghệ chất lượng xứng đáng với một mức giá cao hơn.
Đối với những trường hợp như vậy, người ta thường đưa ra hai cảnh báo. Không phải tất cả các sản phẩm công nghệ đều được khách hàng tiếp nhận nhanh chóng như những nhà phát triển sản phẩm mong đợi. Quan trọng hơn, công nghệ có thể không được coi như một yếu tố then chốt quyết định thành công của sản phẩm.
Trong trường hợp của Apple thì cả hai cảnh báo trên đều đúng. Hãng đã tạo ra các ổ đĩa quang như là một phần của sản phẩm tiêu chuẩn của mình, trong khi hầu hết mọi người không biết cách sử dụng những ổ đĩa này ra sao.
Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Cần nghiên cứu thị trường trước mỗi chiến lược mới.
Ngoài ra, sự vắng mặt của phần mềm tương thích nhằm khai thác triệt để những đặc tính phần cứng cũng là một trở ngại. Đối với chiếc điện thoại iPhone, người ta phân vân liệu có bao nhiêu phần trăm khách hàng thực sự thích những chức năng như Apple đã giới thiệu.
Do đó, người ta sẽ cho rằng khách hàng đang bị ép trả một mức giá cao hơn cho các chức năng mà họ chẳng cần tới cũng như không mong muốn.
Sự giảm giá sản phẩm đột ngột cũng gây ra phản ứng ngược lại với những gì mà nhà sản xuất dự định. Khách hàng có thể thấy rõ mức giá bán ban đầu là quá cao. Một cách công bằng, sẽ xuất hiện sự nghi ngờ rằng liệu một trong số những phiên bản này có kém chất lượng hay không.
Nhìn chung, tại các thị trường mới, mức giá thường cho thấy xu hướng giảm xuống bởi công nghệ ngày càng trở nên phổ biến. Các tổ chức có thể thực hiện tốt hơn để thích ứng với một chiến lược giá thâm nhập thị trường tích cực để tránh bị cạnh tranh cũng như làm nhái.
Tại các thị trường ổn định hay các thị trường lâu năm, với những tình huống và điều kiện tương tự, lại xuất hiện hàng loạt thử thách khác. Sự ra mắt sản phẩm chất tẩy được bán nhiều nhất trên thế giới tại thị trường Ấn Độ là một ví dụ kinh điển.
Một nhãn hiệu “sinh sau đẻ muộn” phải cạnh tranh với hai nhãn hiệu mạnh đã có mặt trên thị trường từ rất lâu – một là nhãn hiệu có chất lượng được đánh giá cao và một có chất lượng thấp hơn một chút.
Công ty này đã mắc lỗi khi áp dụng chiến lược hớt váng thị trường [10], sản phẩm này không nên bán với mức giá đó. Hãng đã bị ép phải giảm giá bởi những lỗi sản phẩm khác biệt so với quảng cáo khiến họ không thỏa hiệp được với khách hàng về chất lượng sản phẩm.
Một lần nữa, hiệu quả thực tế thu được hoàn toàn trái ngược so với những gì mà hãng này dự tính. Khách hàng nhận thấy chất lượng sản phẩm thực sự bị hạ thấp và chúng không thể giành thị phần trên thị trường ngay cả với mức giá đã giảm thấp. Hai nhãn hiệu dẫn đầu thị trường cũng đã trả đũa bằng cách cắt giảm mức giá của họ và ra mắt những sản phẩm mới.
Mặc dù, hãng hóa chất này đã khai thác tính kinh tế theo quy mô và tác động của hiệu suất, nhưng họ không thể thích ứng với chính sách định giá chi phí biến đổi. Kết quả là chất tẩy được bán nhiều nhất trên thế giới lại chịu thất bại tại một thị trường mới nổi.
Cũng đáng lưu ý rằng chiếc điện thoại iPhone này đã có mặt ở Ấn Độ – thêm một điểm trừ của nó – với giá tương đương khoảng 400 USD, đó là một ví dụ khác về hớt váng thị trường bao với những khách hàng hiểu biết về công nghệ.
B V Krishnamurthy.
2. Tôi không cho rằng việc quảng cáo thái quá chiếc điện thoại iPhone này đã gây ra kết quả trái ngược với mong đợi đối với hãng Apple. Họ đã đặt chân lên một miền đất mới bằng cách đưa ra một mức giá khá cao trên thị trường cho một chiếc điện thoại di động (giá tối thiểu là hơn 200 USD cho những nhãn hiệu không phải tốt nhất trên thị trường như Treo hay Blackberry Curve).
Cũng giống như bất kỳ một đợt tung ra sản phẩm mới nào, thị trường thường dẫn dắt cho nhà sản xuất biết nên định giá là bao nhiêu. Và sự điều chỉnh sau 90 ngày đầu tiên đã tạo cho tôi một cảm giác hoàn hảo.
Lỗi mà Apple thực sự mắc phải là đã không lập tức trừ cho những khách hàng đầu tiên khoản tiền thừa 200 USD. Sự làm ngơ của Job đã khiến ông ta phải trả giá bằng sự mất tín nhiệm của khách hàng và phần lớn đó là những khách hàng nhiệt tình của mình. Và việc trả lại 100 USD quá muộn và quá ít cho thấy rằng ông ta vẫn chưa nhận thức được vấn đề.
John Caddell
3. Hãng Apple đã lạm dụng các khách hàng trung thành của mình để làm lợi hàng tỷ USD. Những người cho rằng có điều gì đó về Apple khiến cho những sản phẩm của hãng được “đề cao”, đơn giản họ không hiểu rằng quy luật đầu tiên trong cuộc sống ngày nay là tạo ra tiền bằng bất cứ giá nào.

Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Sản phẩm đã gây nhiều tranh cãi nhất
của hãng Apple - Chiếc iPhone
Ảnh: letsgodigital.org


Thực tế, chẳng có gì phải bận tâm ngoài một sự thực: Apple đã quá tin tưởng rằng thương hiệu của họ không thể bị phá vỡ trước bất kỳ cơn bão hám lợi nào, rằng mọi người đơn giản sẽ chỉ phản ứng lại một cách hiền lành như những chú cừu mà thôi. Và mọi chuyện đã diễn ra như vậy.
Bản thân tôi cảm thấy áy náy khi có một ý nghĩ kỳ quặc rằng Apple đã tự tô vẽ nên hình tượng của mình. Việc mua Leopard vào ngày nó được phát hành chỉ để thấy được sự giảm giá của hệ điều hành OS, một hệ điều hành tiện lợi mà tôi từng sử dụng, đã bị loại bỏ thay cho những đồ họa rẻ tiền. Tôi cho rằng việc làm này khiến câu chuyện về Apple càng giống với truyền thuyết về các lái buôn tơ sợi của vùng Bellevue.
Tôi đã từng ca ngợi hết lời về Mac, nhưng giờ đây tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng hơn về bất cứ ai định trao cho mình quả táo Apple có một vết cắn. Và nếu Adam biết được những gì chúng ta biết bây giờ về những người bán táo dạo vô đạo đức, mọi chuyện hẳn sẽ khác đi rất nhiều.
Namja
4. Là một người ưa thích sử dụng sản phẩm của Apple và cũng yêu thích những quan niệm về marketing, tôi rất thú vị với việc thảo luận trao đổi ý kiến này.
Tôi đồng ý với giả thuyết rằng nếu những quảng cáo thái quá không đi kèm với một sản phẩm tương xứng, đặc biệt là một sản phẩm mới thì sự sụt giá cổ phiếu là hậu quả có thể lường trước được.
Tôi có thể hình dung ra các nhà marketing của Apple cũng có phần liên quan (nói một cách không gay gắt) khi ông Steve Jobs quyết định giảm giá. Tuy nhiên, tôi tin chắc rằng mức độ gây chú ý của các phương tiện truyền thông đại chúng về nỗ lực marketing đã gây hậu quả nghiêm trọng hơn đối với giá cổ phiếu. Tôi cho rằng, dường như họ (các phương tiện truyền thông đại chúng) luôn tìm kiếm thiểu số những người hay gặp phải các vấn đề khó khăn để thổi phồng nó lên.
Tôi mua một chiếc điện thoại iPhone ngay sau ngày nó ra mắt (tôi không phải xếp hàng) và nó là một thiết bị tuyệt diệu, tôi thực sự đồng ý với ý kiến đó là “cuộc cách mạng”.
Trước đây tôi chưa từng là người mua sản phẩm đầu tiên mà thường chọn mua luôn một sản phẩm có sẵn chứ không muốn phải chờ đợi háo hức để có được sản phẩm. Tuy nhiên, nhu cầu tự nhiên về thiết bị này là thứ mà tôi phải có càng sớm càng tốt.
Nó đáp ứng mọi kỳ vọng của tôi. Tôi đã không hề cảm thấy buồn rầu khi một tháng sau giá chiếc iPhone này giảm 200 USD. Tôi đồng ý với Steve Jobs rằng đó là một rủi ro mà những người người mua sản phẩm đầu tiên có thể sẽ phải chịu. Tôi lấy làm hài lòng với khoản 100 USD tiết kiệm được, và tin tưởng rằng đây là điều cần thiết, nó cũng bày tỏ sự tin tưởng vào những khách hàng trung thành của hãng.
Thậm chí tôi cũng mua Leopard, phiên bản mới của hệ điều hành OS trong những ngày đầu ra mắt. Tôi chưa gặp phải vấn đề gì và tôi thấy những lợi thế rõ ràng khi mua phiên bản này ngay khi mới tung ra.
Vì vậy, chắc chắn là những nỗ lực marketing của họ đã tác động tới tôi! Tôi vẫn cho rằng họ đã có thể giảm giá tốt hơn hay thậm chí có thể chờ thêm một thời gian ngắn nữa để cải thiện những thông tin công khai không mấy tích cực.
Debby Clark
5. Một bài viết tuyệt vời và những cuộc thảo luận thú vị. Những nhận xét của tôi về chiếc điện thoại iPhone – một phần của câu chuyện này như sau: Dự án điện thoại iPhone là một thương vụ hợp tác lớn giữa Apple và Cingular (giờ là AT&T). Ở đây, bạn có một công ty sản xuất các thiết bị cầm tay và một công ty khác cung cấp các dịch vụ và mạng lưới này.
Steve Jobs đã có thể duy trì những quảng cáo thái quá này nếu nó có lợi cho ông ta và mức giá cũng sẽ là 600 USD cho một chiếc iPhone. AT&T đã có những kỳ vọng về lợi nhuận tạo ra, các khoản trang trải cho chi phí… những yếu tố có thể giúp cắt giảm giá thành.
Giờ đây, ai là người bạn thực sự muốn khiển trách về một vài vấn đề mà những người sử dụng đã gặp phải với chiếc điện thoại iPhone (Ví dụ như tình trạng email hoạt động chậm)?
Đối với tôi, chắc chắn là lỗi của AT&T. Họ sở hữu mạng lưới của chính họ (Mạng lưới chắc chắn cần phải được nâng cấp để thích ứng với những phiên bản trọn gói iPhone mới), và chắc hẳn họ đã không lường trước được phản ứng của người sử dụng nên đã tham gia vào việc tạo ra lỗi của sản phẩm dịch vụ mới này.
Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Vậy áp dụng nguyên lý nào trong quảng cáo
để đem lại hiệu quả trong kinh doanh?
Ảnh: masterviews.com

Tôi không cho rằng Steve Jobs có lỗi vì đã quảng cáo thái quá sản phẩm này… Liệu bạn có mua nó không, nếu bạn nhìn thấy một ai đó (trừ Steve) sử dụng thứ đồ chơi mới này? Tôi cho rằng không…
Khi bạn muốn tạo ra một bước ngoặt công nghệ mà không biết nhìn xa trông rộng thì có thể bạn sẽ gây ra tai nạn. Hãy cho họ (Apple) thêm thời gian và họ sẽ giải quyết chuyện này. Tôi không sở hữu một chiếc iPhone, nhưng tôi khâm phục những gì mà nó có được so với chiếc điện thoại thông minh SmartPhone của Microsoft mà tôi đang dùng.
Arun Shastry
6. Ý tưởng về khả năng vận hành nên phù hợp với những lời hứa do quảng cáo đưa ra đương nhiên là điều hợp lý. Tuy nhiên tôi không hiểu nguyên lý này áp dụng trong trường hợp của Boeing và Apple như thế nào.
Tại thị trường của Boeing, các đơn đặt hàng máy bay được đặt nhiều năm trước khi giao hàng, nên yếu tố quyết định là làm sao để có được những đơn đặt hàng. Vì vậy, điều không thể tránh khỏi là sản phẩm này đã được rao bán và quảng cáo rầm rộ quá sớm trong giai đoạn phát triển để bảo đảm giao hàng đúng hạn.
Cuộc chạy đua với Airbus khiến Dreamliner được quảng cáo trước như một đòi hỏi chiến lược để tránh việc các đơn đặt hàng sẽ rơi vào tay Airbus. Như vậy, Boeing giành được nhiều đơn đặt hàng hơn Airbus và tôi thậm chí có thể coi việc quảng cáo thổi phồng trước của Boeing là một thành công tuyệt đối. Bởi rút cuộc, như báo chí đã nói, các khách hàng coi một lượng lớn máy bay bị chậm giao hàng là bình thường.
Với Apple, một đoàn khách hàng dài xếp hàng qua đêm chờ mua sản phẩm, sự đầu cơ buôn bán của eBay và niềm đam mê iPhone cũng cho thấy sự thành công vượt bậc trong chiến dịch quảng cáo rầm rộ của họ.
Trong trường hợp này, lời khuyên “Đừng mạo hiểm đưa ra những quảng cáo thái quá, trừ khi bạn chắc chắn về khối lượng cung cũng như nhu cầu về sản phẩm” không hề được áp dụng, bởi chiến lược của Apple luôn cố ý tạo ra sự khan hiếm giả tạo nhằm làm tăng giá trị có được.
Nhìn chung, những người mua iPhone đã khá hài lòng với quyết định mua sắm của mình. Ngoài sự soi mói bới lông tìm vết không thể tránh khỏi, nếu không gặp phải thất bại trong chiến lược giảm giá thì chiếc điện thoại iPhone này đã được xem như một trong những sản phẩm thành công nhất trong lịch sử.
Do đó, sai lầm thực sự không phải là tạo ra trước một quảng cáo thái quá, mà là đã đặt những mục tiêu doanh thu lên trước khả năng thích ứng của khách hàng và thậm chí là cả khả năng tạo ra lợi nhuận.
Khi Apple tuyên bố về dự định bán một triệu chiếc điện thoại iPhone trong một ngày nào đó, họ đã tự hạ thấp uy tín của mình xung quanh việc đạt được mục tiêu này. Khi điều dự đoán đã rõ ràng là không thể đạt được, phương pháp giữ thể diện được lựa chọn là nhanh chóng hạ giá để tăng doanh số, chứ không đơn giản là sửa mức dự đoán về doanh thu thấp xuống (đây chính là thất bại đã được báo hiệu trước của Apple)
Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Quảng cáo thổi phồng đôi khi cũng đem lại
thành công cho doanh nghiệp
Ảnh: sfbay.redfin.com

Phần còn lại là câu chuyện đã cũ. Bước ngoặt thông thường trong vòng đời sản phẩm đã đòi hỏi chiếc điện thoại iPhone phải giảm giá dần dần để giành lấy tầng lớp khách hàng kế tiếp vốn nhạy cảm về giá. Điều này cơ bản sẽ tạo ra lợi nhuận nhiều hơn, do nó có thể gánh được chi phí cho đợt giảm giá này. Nó cũng giúp bảo vệ danh tiếng của Apple khỏi những cuộc tấn công liên quan tới việc hạ giá này.
Nhưng mục tiêu phải bán được một triệu chiếc điện thoại đã lấn át những khả năng định giá thông thường. Vì vậy, vấn đề của Apple không phải là việc đã tạo ra một quảng cáo thái quá (chính điều đó giúp họ thành công trong việc tận dụng những lợi thế để thanh minh cho mình) mà là việc định giá chiến lược quá yếu sau khi đã tung sản phẩm ra thị trường.
Hakeem Yesufu
7. Tôi rất thích ý kiến của Hakeem và tôi hoàn toàn đồng ý với những nhận xét sâu sắc của anh.
Điều quan trọng là luôn phải cân bằng việc đưa ra quảng cáo rầm rộ với những lời hứa. Và điểm cốt yếu chính là phải đáp ứng những kỳ vọng đã tạo ra cho khách hàng.
Việc tạo ra những tin đồn cũng tốt, chừng nào khung thời gian thực còn cho phép điều đó xảy ra.
Việc phân biệt giữa mốt nhất thời, những thông tin ồ ạt và những thứ tương tự cũng rất quan trọng. Đó là nơi mà những quảng cáo thái quá cùng những kỳ vọng của khách hàng trở nên xa rời thực tế khiến cho lời hứa của các công ty chẳng hơn gì những lời khoác lác.
Một quan niệm đưa ra: Quảng cáo thái quá = Những kỳ vọng không thể đạt được của khách hàng; Tin đồn = Những kỳ vọng có thể đạt được của khách hàng.
David Scott Lewis
7. Tôi rất tán thành ý kiến của Hakeem! Tại đất nước hay nơi làm việc của chúng tôi, một điếu thuốc lá được bán với một giá nhất định, và gần như ngay lập tức mục tiêu số lượng một triệu điếu thuốc đã được báo cáo ba tháng sau đó.
Điều này cho thấy sự gia tăng trong sản xuất và lượng cung cho thị trường. Quá trình thương mại, bán lẻ hay bán buôn thường phải lưu kho những nhãn hiệu mà người tiêu dùng không chấp nhận cùng những vấn đề khiếm khuyết của một sản phẩm nào đó khiến nhà sản xuất phải hạ giá.
Việc giảm giá dẫn tới một nhận thức sai lầm rằng chất lượng sản phẩm không được đảm bảo. Đây là một sản phẩm mang tầm cỡ toàn cầu, thành công trên nhiều quốc gia, nhưng chiến lược này là “SAI LẦM”. Do chiến lược gia nhập thị trường như vậy, dù sản phẩm (nhãn hiệu) có mới hay cũ cũng phải phụ thuộc vào doanh số bán hàng, bất kể nhận thức (quyền lợi) của khách hàng.
George Enema
8.  Đây quả là một bài viết hay. Boeing lẽ ra nên cân nhắc việc tham gia thị trường dự báo trong suốt quá trình sản xuất.
Marketing, marketing thái quá, apple, iphone, boeing, Kênh quảng cáo, quảng cáo gây sốc,
Nên tham gia thị trường dự báo trước?
Ảnh: frankwatching.com

Chi phí nguyên vật liệu, những sai sót trong dự đoán nhu cầu, những hỏng hóc trong máy móc hay công nghệ, những điều chỉnh cần thiết và cả thiên tai,… đó là tất cả những rủi ro mà hãng phải dự liệu và ưu tiên giải quyết để giữ cho dây chuyền cung cấp sản phẩm của họ trong trạng thái tối ưu.
Khi chỉ có một trong số những vấn đề này là không thể tránh khỏi, Boeing lẽ ra nên sử dụng một thị trường dự báo để theo dõi sự tiến trình sản xuất hạm đội máy bay 787 của mình.
Có được những kiến thức tổng hợp này từ việc sử dụng các thị trường dự báo là một phương pháp chỉ mất chi phí thấp với mức độ cạnh tranh cao, phi chính trị và hiệu quả hơn nhiều để phát hiện sớm những rủi ro.
Do đầu vào được tập hợp từ nhiều bộ phận, các thị trường dự báo thường rõ ràng hơn quá trình ra quyết định, tạo thành một hệ thống cảnh báo sớm hiệu quả và khắc phục sự chia rẽ giữa các nhà cung cấp nhiên liệu thuộc các tổ chức.
Các thị trường dự báo hoạt động bằng cách thu hút đầu vào bằng một nhóm đa dạng các “thương nhân” trong hoặc ngoài tổ chức này. Các nhãn hiệu toàn cầu sử dụng các thị trường dự báo (kể từ khi chúng mới xuất hiện), đã nhanh chóng nhận ra rằng họ có thể cải thiện cơ bản việc dự đoán các chỉ số hoạt động chủ chốt, đưa ra những mốc hoàn thành dự án thực tế hơn, xác định được sớm những vấn đề hạn chế về chất lượng trong vòng đời phát triển sản phẩm, nâng cao khả năng dự đoán về nhu cầu trong dây chuyền cung ứng, định vị các nguồn lực thích hợp hơn bằng các dự án nghiên cứu và phát triển…
Diane Fortier
Trích từ trang Harvard’S-TVN  ( Bản quyền @Harvard Business School Publishing )
Đọc thêm »

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Thượng sách của im lặng

 Thời gian gần đây báo chí xôn xao về chuyện "khỏa thân vì môi trường" của cô người mẫu và anh họa sĩ nhà mình. Dù đó có là một "hành động nghĩa hiệp" bảo vệ môi trường thật hay chỉ đơn giản là pr bản thân thì họ ít nhất cũng đạt được mục đích của mình đó là được rất nhiều người biết tới, tất nhiên là "bảo vệ môi trường" cũng cần nhiều người biết rồi. "Sự kiện" này mình sẽ xếp vào hình thức marketing gây sốc - ở Việt Nam thì khỏa thân còn rất mới mẻ, và cũng không phù hợp vs nền văn hóa của nước ta vì vậy mình thấy đây là hình thức hợp lý nhất. Dưới đây mình xin chia sẻ bài viết của tác giả Phan Đăng - tạp chí Tuổi Trẻ để mọi người có cái nhìn rõ hơn về cách mà chúng ta tham gia "tự nguyện" vào hình thức marketing này như thế nào.
1. Tôi nghĩ mình đã mắc mưu cái cô người mẫu đột nhiên khỏa thân rồi giải thích là “khỏa thân vì môi trường” khi ngồi viết những dòng này. Mắc mưu là bởi khi quyết định “khỏa thân” có lẽ cô người mẫu chỉ đợi tôi và những nhà báo như tôi ngồi viết về cô ta.
khỏa thân, bảo vệ môi trường, ngọc quyên
Bộ ảnh khỏa thân "bảo vệ môi trường". Đang gây sự chú ý lớn trong xã hội.
Xin nhấn mạnh là chỉ dừng ở chỗ “viết về cô ta” thôi nhé, còn viết để xưng tụng, ngợi ca hay để chỉ trích, bài bác, viết bằng sự nhiệt thành, tâm huyết hay bằng thói mỉa mai giễu cợt, tất cả đều không quan trọng. Với nhiều cô cậu đang muốn làm nghệ sĩ, cái quan trọng là mình được người ta viết, người ta bàn tán để cái tên vốn chẳng mấy ai biết của mình được nổi tiếng - thế là đạt mục đích rồi!
Nghĩ thế nên ngay từ khi câu chuyện “khỏa thân vì môi trường” xuất hiện, tôi - trong tư cách một nhà báo - đã tự nhủ là sẽ im lặng vĩnh cửu, giống như sự im lặng mà truyền thông nước ngoài (kể cả những nền truyền thông bị mang tiếng là “lá cải”) vẫn luôn im lặng khi thấy những cô cậu người mẫu trình độ tầm tầm bỗng nhiên...khỏa thân trên phố. Nhưng rồi cuối cùng tôi đã phải chấp nhận bị mắc mưu, dù biết rằng đấy là một vụ mắc mưu đau đớn.
Tại sao lại chấp nhận ư? Tại vì ngay sau vụ này lại đã có một vụ khỏa thân vì môi trường của một anh họa sĩ khác làm cư dân mạng nháo nhào.
2. Từ vụ khỏa thân “ăn theo” của anh họa sĩ, chợt hỏi: Liệu có không nguy cơ sẽ xuất hiện cả một trào lưu khỏa thân trong giới nghệ sĩ nhà mình? Và nếu có (nghĩ đến cảnh này mà rùng rợn!) thì những công chúng trẻ tuổi liệu sẽ bị tác động tâm lý như thế nào?
Khi ấy, tôi đồ rằng trong não trạng những đứa trẻ sẽ xuất hiện một nhận thức nguy hiểm rằng: Bây giờ, bên cạnh việc chăm lo học hành thì một trong những cách vào đời tốt nhất và dễ nổi tiếng nhất là hãy... khỏa thân?
Thật ra, một hai người đầu tiên “khỏa thân vì môi trường” còn khiến người ta chú ý, chứ khi người người đua nhau “vì môi trường” kiểu này thì sự chú ý sẽ giảm đi nhiều. Nhưng trong khi số lượng những người “khỏa thân vì môi trường” vẫn nằm trong mức độ có thể gây sức hút, thì chúng ta buộc lòng phải nhìn rõ những tác hại thê thảm của hành động này.
Năm 2007, trước việc những dòng sông băng ở Thụy Sĩ bị tan chảy, hàng trăm người dân Thụy Sĩ đã khỏa thân ở ngay dòng sông đó để kêu gọi mọi người cùng xắn tay cứu dòng sông.
Như thế, việc khỏa thân vì môi trường đã diễn ra ở chính cái nơi mà môi trường đích thực cần bảo vệ. Nó khác 100% so với việc cô người mẫu ở ta đã săn lùng một trong những địa điểm đẹp nhất tại rừng núi Mộc Châu để mà khỏa thân. Lựa chọn này đích thực phải gọi là xúc phạm môi trường!
3. Song như đã nói, khi chúng ta ngồi kết án cô ta, cũng như đã từng (và có thể là sẽ tiếp tục) kết án hàng loạt vụ xìcăngđan khác trong giới nghệ sĩ thì có lẽ chúng ta cũng đã mắc mưu họ rồi. Thế thì phải làm gì mới không bị... mắc mưu?
Cô người mẫu hay anh họa sĩ, hay ai đó nữa thích khỏa thân thì cứ việc (bởi xét cho cùng đấy là quyền của họ), nhưng nếu những hình ảnh khỏa thân ấy không được ào ào đưa lên mạng, nếu cái hiện tượng khỏa thân ấy không được truyền thông xầm xì mổ xẻ, nếu cái mục tiêu rất cao cả là “khỏa thân vì môi trường” ấy không được dư luận bàn tán thì chắc chắn những hành động khó coi đó chẳng có cơ hội để “vang danh”.
Tất nhiên, khi chuyện đã xảy ra thì không thể ngồi đó mà ước ao theo kiểu: ước gì người ta sẽ không ồn ào mổ xẻ một vụ tai tiếng như thế. Nhưng ước vậy cũng chẳng thừa, bởi nó sẽ cho ta một bài học để từ nay về sau nếu có nghệ sĩ nào đột nhiên khỏa thân “vì môi trường” thì ta cũng biết cách mà ứng phó. Mà cách ấy đơn giản lắm: một là cứ tảng lờ, hai là hãy cứ liếc qua (nếu thích) nhưng liếc rồi hãy cùng nhau tuyệt nhiên im lặng.
Tin tôi đi, khi chúng ta đồng loạt im lặng thì ngay cả khi môi trường có yêu cầu các nghệ sĩ hãy khỏa thân để cứu môi trường chăng nữa thì họ rồi cũng sẽ... mặc quần áo như thường mà thôi (?).
Đọc thêm »

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Luciano Benetton – thành công với áo len và quảng cáo gây sốc

luciano-benetton
Bằng cách nhuộm đủ màu sặc sỡ cho những chiếc áo len và tiếp thị sản phẩm với sự trợ giúp của các chương trình quảng cáo đầy tai tiếng, Luciano Benetton đã buộc giới trẻ phải mua “trang phục chỉ dành cho người về hưu”, đồng thời biến xưởng đan len của gia đình trở thành một nhà mốt được biết đến trên khắp thế giới.

Chiếc áo len màu vàng của nhà lãnh đạo

Năm 1945, cậu bé Luciano Benetton mất cha và trở thành người đàn ông lớn nhất trong gia đình. Cậu phải bỏ học và đi phát báo để giúp mẹ nuôi cả một đại gia đình gồm 6 người. Đến năm 14 tuổi, cậu bé phụ bán hàng tại một cửa hiệu quần áo ở Treviso. Có một lần, Luciano vô tình xuất hiện ở chỗ làm trong chiếc áo len màu vàng rực do em gái đan cho. Nhìn thái độ ngạc nhiên của các đồng nghiệp trước chiếc áo mới của mình, trong đầu chàng trai trẻ chợt nảy ra ý tưởng kinh doanh từ những chiếc ao len bình thường.
Ở nước Ý thời hậu chiến, hầu như mọi gia đình đều có người đan áo len. Lúc đó chỉ các cụ già mới mặc áo len đan, nên đồ dùng làm từ len thường mang màu xám hoặc đen. Giới trẻ thì giữ quan điểm khác về thời trang, và không ai ngoài Luciano Benetton có thể nghĩ rằng sẽ bán được những chiếc “áo len ông già” cho thanh niên sau khi nhuộm cho chúng các màu sắc rực rỡ.
Ban đầu chỉ có em gái ông đan áo, nhưng sau đó số lượng đơn đặt hàng nhiều đến mức Luciano phải thuê thêm nhân công và thuê cả mặt bằng mới làm xưởng sản xuất. Đích thân Luciano mang hàng đi giao hàng cho các cửa hiệu trong nội thành. Nhu cầu về sản phẩm của gia đình Benetton tiếp tục tăng và Luciano hiểu rằng cần mở rộng phạm vi hoạt động. Ông đến - cái nôi của thời trang len để học hỏi kinh nghiệm. Người , trước khi nhuộm luôn nhúng len vào nước rồi lấy những chiếc gậy đặc biệt để đập. Người ta giải thích rằng làm như vậy sẽ giúp cho sợi len nở to ra, len mềm và nhẹ hơn. Ở Ý lúc đó chưa ai biết đến công nghệ này. Luciano khi quay về nước đã áp dụng ngay những điều mắt thấy tai nghe và ông nhanh chóng vượt qua các đối thủ cạnh tranh. Bên cạnh đó, ông còn mang về từ Scotland một số máy dệt len cũ nên quần áo của Benetton Group, do chính ông thành lập và điều hành, không những hợp thời trang và chất lượng tốt, mà lại có giá bán rất phải chăng.
Những chiếc áo len và áo khoác nhiều màu sắc của hãng Benneton đã tạo nên một cơn sốt ở Treviso. Luciano nhận thấy rằng đã đến lúc phải chiếm lĩnh thị trường Ý và sau đó là cả thế giới.
Cửa hàng đầu tiên của hãng Benetton được khai trương vào năm 1967 và đến đầu những năm 1970, con số cửa hàng đã lên đến hàng ngàn, và không chỉ tại Ý mà tại Paris - kinh đô thời trang thế giới. Benetton áp dụng mô hình thông thường của hình thức kinh doanh nhượng quyền: bất cứ cá nhân nào muốn kinh doanh các sản phẩm của công ty đều có thể nhận được giấy phép mở cửa hàng, nếu hội đủ một số điều kiện về nội thất, mặt hàng kinh doanh…Benetton không nhận lại hàng hoá tồn kho, nên hãng không chịu bất kỳ một rủi ro nào, bởi chúng đã được chuyển sang các cửa hàng cụ thể. Các cửa hàng đặt hàng theo catalogue, thanh toán theo giá sỉ và nhận về mình toàn bộ lợi nhuận cùng với mọi rủi ro thương mại.
Với hệ thống quản lý như vậy, hãng chỉ còn phải làm một công việc duy nhất là theo dõi sự thay đổi của thời trang và củng cố hình ảnh thương hiệu trong nhận thức của khách hàng. Do màu sắc vẫn là “con át chủ bài” của Benetton trong nhiều thập kỷ, nên những người đứng đầu công ty đề xuất chỉ nhuộm màu từng phần của mỗi bộ sưu tập sau họ khi đã xác định được thị hiếu về màu sắc từng mùa. Thực tế này đã được phản ánh trong khẩu hiệu không chính thức của hãng: “Chúng ta bán sản phẩm trước, sau đó mới làm ra nó”.
Sáng tạo và thách thức
Vào đầu những năm 1980, Luciano Benetton phải đối mặt với vấn đề mà bất cứ người chủ doanh nghiệp đang phát triển nào cũng gặp phải là làm thế nào để người tiêu dùng biết đến thương hiệu của mình. Vấn đề này được một thợ ảnh tài năng và nhiều tai tiếng lúc đó là Oliviero Toscani giải quyết thành công. Mời Oliviero về với mình, Luciano đã nhanh chóng đưa Benetton lọt vào danh sách các hãng đứng đầu, đồng thời trong suốt 18 năm hợp tác, giá trị và năng suất của hãng đã tăng lên gấp 20 lần.
Lần đầu tiên khi khai thác “chủ đề Benetton” vào năm 1984, Toscani đưa ra ý tưởng quảng cáo bằng những người không cùng màu da được liên kết lại bởi khẩu hiệu “Tất cả màu sắc trên thế giới”. Luciano nói, ông tin rằng “mục tiêu chính của quảng cáo không phải để bán được nhiều hàng hơn, mà là để gây ấn tượng với công chúng, những người muốn tiếp cận với các giá trị của công ty. Chúng ta cần truyền tải được hình ảnh vững mạnh và độc nhất về Benetton, là những hình ảnh có thể được nhớ đến ở khắp nơi trên thế giới”, còn Oliviero luôn khẳng định: “Tôi đến đây không phải để bán áo len, mà để quảng bá và phát triển một hình tượng”.
Toscani quyết định “rèn sắt khi còn nóng” và đệ trình lên lãnh đạo chiến lược quảng cáo cho Benetton với quan điểm: “Để công chúng nhớ đến chúng ta thì cần thiết phải luôn tạo ra những cơn sốc”. Luciano Benetton đã đồng ý cho Toscani tự do hành động chỉ với một yêu cầu là không được xúc phạm và lừa dối người tiêu dùng. Không lâu sau, trong các chương trình quảng cáo của Benetton xuất hiện nhiều hình ảnh làm người ta choáng váng như Eva trong kinh thánh mặc áo khoác jean, những chiếc xe hơi bốc cháy, quân phiến loạn châu Phi khoác súng AK, những con thiên nga bị bọc trong lớp màng dầu lửa, nạn nhân AIDS đang chết dần vì bệnh tật…
Ngay sau loạt quảng cáo đầu tiên đã có rất nhiều lời buộc tội hãng về tính chất dã man và trơ tráo. Thế nhưng Toscani tỏ ra rất bình thản và giải thích rằng: “Tất cả những gì thuộc về tự nhiên đều không thể coi là tầm thường hay thô thiển. Tôi luôn ngạc nhiên vì sao con người rất dễ dàng chấp nhận những thứ ngụy tạo và giả dối, trong khi lại kịch liệt phủ nhận thực tế. Có lẽ do không ai chịu phân tích những độc hại từ một quảng cáo thương mại với hệ thống giá trị đã bị xuyên tạc và bóp méo của nó”.
Toscani nói rằng ông không hiểu ý nghĩa của cụm từ “đi quá xa” và vẫn tiếp tục hành trình cùng Benetton với kiểu quảng cáo như vậy. Tuy ông không được công chúng tán thành, nhưng những gì ông đưa ra lại được giới nghệ thuật đánh giá cao và nhận được nhiều giải thưởng về tính sáng tạo. Cho dù luôn gây ra nhiều tranh cãi, nhưng sau “thời đại của Toscani”, người ta không thể nhầm lẫn quảng cáo và hình ảnh của Benetton với bất kỳ thứ gì khác được.

Công thức thành công của Benetton

Hiện nay, gia đình nhà Benetton đứng thứ ba về sự giàu có ở Ý và thu lợi nhuận không chỉ từ việc kinh doanh quần áo. Các ông chủ của thương hiệu nổi tiếng này là những cổ đông lớn của dự án kinh doanh các tuyến đường thu phí Autostrade. Ngoài ra, nhà Benetton còn nắm giữ những cổ phần lớn trong mạng lưới các khách sạn dọc quốc lộ Autogrill, trong công ty Pirelly, hay ở ngân hàng Mediobanka. Bên cạnh đó, cái tên Benetton cũng rất quen thuộc đối với những ai ưa thích các cuộc đua xe “Công thức 1”. Cho dù các tay đua không khoác lên người áo len mang nhãn hiệu Benetton, nhưng mọi người đều biết việc tham gia vào những cuộc đua danh giá như thế này không nhằm thúc đẩy việc tiêu thụ sản phẩm, mà để quảng bá thương hiệu. Và hãng Benetton đã khá thành công trong việc này.
Quảng cáo không phải là vấn đề gây tranh cãi duy nhất gắn liền với cái tên Benetton, vì còn có khá nhiều vụ việc khác. Người em trai của Luciano đã mua những đồng cỏ rộng lớn làm bãi chăn thả cừu ở miền Nam Argentina để đảm bảo nguồn nguyên liệu ổn định cho hoạt động kinh doanh của gia đình. Benetton đã có thể tránh được rắc rối, nếu trên vùng đất đó không có một bộ lạc người da đỏ đang sinh sống. Họ buộc phải di chuyển đi nơi khác, nhưng không phải ai cũng tìm được việc làm mới, còn những người quay lại quê hương đều bị đại diện của Benetton đuổi đi. Sự kiện này làm dấy lên một làn sóng quốc tế chỉ trích hãng Benetton trong khi theo đuổi lợi nhuận đã lấn át một trong những nền văn hoá địa phương. Để giải quyết vụ bê bối này, chủ tịch hãng đã phải trao trả lại 2,5 ngàn hecta cho thổ dân.
Tuy nhiên, thời gian gần đây, các vấn đề của Benetton lại không chỉ liên quan đến người da đỏ. Vào những năm 1990, Benetton cũng như nhiều nhà sản xuất khác của châu Âu và Hoa Kỳ phải chịu một sức ép mới của “cơn bão châu Á” với những thị trường khổng lồ và đội ngũ lao động giá rẻ tại đây. Nhiều đối thủ cạnh tranh của Benetton vội vàng chuyển hướng sang châu Á, nhưng Luciano vẫn kiên quyết với việc sản xuất trang phục ở châu Âu. Ông đã không chi 150 triệu USD vào việc xây dựng thêm nhiều nhà máy và kho bãi, nơi tất cả mọi công việc được thực hiện bằng rô-bốt công nghiệp. Kết quả là quần áo do Benetton làm ra không những không đắt hơn của đối thủ cạnh tranh, mà còn khác họ ở điểm vẫn được gắn cái mác kiêu hãnh “Made in Italy ” như trước đây.
Nền tảng vững chắc do Luciano Benetton lập nên 40 năm trước cho phép hãng của ông đứng vững trước bất kỳ chấn động nào của thị trường. Với 5 ngàn cửa hàng tại 120 nước trên thế giới và kim ngạch hàng năm vào khoảng 1,7 tỷ EUR, Benetton có thể tự cho phép mình tiến hành một vài thử nghiệm, chẳng hạn kết hợp với hãng Mattel trong chiến dịch quảng cáo mới với các bộ sưu tập dành cho búp bê Barbie. Và mặc dù một lần nữa lại khiêu khích dư luận, nhưng rốt cuộc thì trong quảng cáo này, họ cũng sử dụng các sản phẩm quần áo mang nhãn hiệu Benetton của mình.

Các thương hiệu của Benetton Group:

- United Colors of Benetton (trang phục thường ngày)
- Sisley (quần áo thời trang)
- Playlife (quần áo thể thao)
- Killer Loop (trang phục dạo phố)
                                                                        < Theo diễn đàn doanh nghiệp >
Đọc thêm »